
Thang Tran
Chắc các bạn đã từng nghe về trường ca bất hủ Con Đường Cái Quan của Phạm Duy. Tác giả đưa ra hình ảnh người lữ khách đi xuyên Việt, đi trong lịch sử v lòng dân để nối lại lòng người va` đất nước. Tác giả đã dùng những nốt nhạc l m rung động lòng người, l m cho người nghe trở lại với lịch sử Việt Nam oai hùng v thấy được cảnh sống thanh bình của dân chúng địa phương. V o mùa hè 1998, tôi trở lại Việt Nam v l m một cuộc h nh trình trên con đường cái quan Việt Nam. Tôi đi thăm viếng những địa danh m tôi chỉ biết trên sách vở, hình ảnh v nốt nhạc. Đi đến đâu tôi cũng thấy cảnh đẹp của đất nước v con người mở rộng. Đi ra biển, tôi thấy biển xanh nghìn trùng, l ng ch i bên kia một con nước. Đi lên rừng, tôi thấy núi non trùng điệp, những bản l ng đơn sơ. Đi xuống đồng quê, tôi thưởng thức mùi hương đồng nội. Đi tới phố, tôi thấy nhịp sống của dân chúng, nơi thì bình dị cách ly với cuộc sống phồn hoa, nơi thì tấp nập người qua lại. Đêm đến, nhìn lên bầu trời tôi thấy ng n vì sao lấp lánh như những giấc mơ của ng y mai. Tôi nhặt tất cả các hình ảnh v o trong tâm trí để mong được chia sẽ đến các bạn. Bộ tranh n y l những bước đi trên con đường cái quan Việt Nam, mỗi nẻo đường l một vẻ đẹp, v tôi sẽ đi trọn con đường với cả cuộc sống của mình.
You probably have listened to "Con Duong Cai Quan", a collection of songs composed by Pham Duy. In these timeless songs, the composer, using the mythic image of a traveler going from north to south of Vietnam, demonstrates eloquently the unity of the Vietnamese nation and people. The picturesque melodies and poetic lyrics remind the listener of the heroic past of Vietnam and the peaceful lives of the Vietnamese people.
Inspired by Mr. Pham Duy's "Con Duong Cai Quan," in the summer of 1998, I went back to Vietnam and made a journey from north to south, visiting places that I had only seen from books and pictures. Everywhere I went, beautiful scenes opened before me. I was enchanted by the deep-blue vastness of the Pacific, the high and imposing mountains, the simple villages, the invigorating scent of the rice fields, the bustling rhythms of the cities, and most of all, the energy and resilience of the Vietnamese people. With my camera, I tried my best to glean the fascinating images of my motherland. These photographs are my first steps on Con Duong Cai Quan to a better Vietnam, on which I will continue to walk for the rest of my life.
Exhibitions:
Ø Southeast Aisa Studies, Yale University, 2/2003.
Ø Vietnamese Student Association, Columbia University, 4/1999.
Ø Intercollegiate Vietnamese Student Association at New England, Boston, 2/1998 and 2/1999